October 25 2018 0comment
vì sao anh bán ổi giàu

[Bài học kinh doanh] Vì sao anh chàng bán ổi là người giàu có nhất thành phố

Người ta thường chỉ nhìn và phán đoán sự thành công của 1 người thông qua tiền bạc hoặc quần áo họ mang trên người. Nhưng đó là sai lầm, tôi sẽ kể cho các bạn nghe anh chàng giàu có bậc nhất thành phố chỉ là người đi bán ổi
​Số là, hôm qua gặp một anh chàng bán ổi, ở giữa ngã 4 đường. Anh chàng ấy thông minh, dí dỏm, nhiệt tình và yêu đời. Lúc tôi ghé lại có 6 người đang mua ổi. Ai trước anh ta phục vụ trước. Anh ta phát cho mỗi người một cái bọc và nói :”tự tay lựa cho ngon, trái nào thích thì lấy!”. Xong, anh ta cân, tính tiền … dù gói ổi không bao nhiêu tiền, và nhiều khách mua, anh ta vẫn vui vẻ, hỏi có muốn thêm gói muối nữa không … khách muốn bao nhiêu gói muối, anh ta đều sởi lởi bỏ vào.

Dù bán ở góc đường vẫn có khách quen, vì nghe anh ta chào khách :” A, em. lâu rồi không thấy ra mua ổi!”. Thấy có cô khách nữ đi xe thấp, ảnh lượn cái thùng ổi vào tay cho cô này lựa dễ dàng. Khi thối tiền, ảnh đọc to số tiền thối lại. Dù người mua hàng có vẻ kiệm lời và có khuynh hướng mua nhanh, nhưng chỉ riêng anh vẫn làm không khí bán hàng sôi động và vui vẻ.”

Nghe tới đây mọi người có thấy gì đặc biệt không? Chắc là không rồi, vì chỉ có những người làm ăn buôn bán mới nhận ra những điều đặc biệt từ câu chuyện ấy. Như tôi, tôi cũng chẳng nhận ra đâu, nhưng có người bạn đã giải thích với tôi, tôi phải khen hay vì quan điểm này mới đúng là làm ăn – kinh doanh mà mình phải học hỏi:
Thứ 1, anh chàng bán ổi có tinh thần bán hàng rất cao: luôn vui vẻ và nói chuyện với khách hàng như người quen từ 8 kiếp trước. Bán hàng thực sự không phải chỉ là những lời thuyết phục sáo rỗng và mang tính khẩu hiệu. Một lối phát âm khách sáo, giọng điệu phóng đại và những lời giới thiệu rập khuôn sẽ không được chấp nhận, hoặc nghe xong người ta chỉ nghĩ mình “thảo mai”, “ bốc phét”.Thay vào đó, hãy nói chuyện một cách bình thường như thể xung quanh bạn là bạn bè và người thân thì người ta chỉ biết khen mình “dẻo miệng” và vẫn hài lòng sau khi mua hàng.

Thứ 2, kiếm tiền, nhận tiền, thối tiền … đều thể hiện rõ niềm vui lao động, và tự biết trân trọng những giao dịch ấy. Đến nỗi, tôi không còn cảm giác mắc-rẻ gì nữa; bao nhiêu cũng rẻ vì giá trị cộng thêm cho dịch vụ của anh ấy hoàn hảo.Thật ra đi mua hàng, điều khách quan tâm không chỉ là chất lượng và giá cả mà còn mua dựa vào cả thái độ người bán. Bạn có nhận ra 1 điều, khi ngoài đường thiếu gì quán cà phê với hương vị tương tự nhau mà tại sao bạn lại hay uống đúng 1 – 2 quán quen không. Bởi vì thứ bạn cần không chỉ là vị ngon của cà phê mà còn là thái độ người bán, cách quan tâm và hiểu ý của người bán đã tạo cho bạn thiện cảm và sẽ luôn trung thành với quán ấy.

Nếu có chăng bạn tìm đến những quán mới, vì nó đẹp, vì nó sang hay nó có 1 thức uống đặc biệt thì cũng chỉ tối đa 1-2 lần rồi cũng sẽ quay lại quán thân thuộc. Đó là lý do vì sao tôi tin anh chàng bán ổi nhiệt tình như thế dù có đắt hơn tí xíu tôi vẫn sẽ trung thành mua của anh ấy.

Thứ 3, người giàu có không phải là người phải kiếm được thật nhiều tiền. Còn anh bán ổi, anh ấy không có doanh thu cao đâu, chỉ 10 ngàn/ký thì ngày doanh thu chừng năm ba triệu, nhưng tôi chắc là anh ấy sẽ chắc chắn kiếm được nhiều lợi nhuận. Vấn đề là lợi bằng tiền lời là 1, lợi về tinh thần là 2. Bán buôn vui vẻ thoải mái, chẳng áp lực, tối về ngủ ngon giấc là cái lợi lớn nhất.

Thật ra giàu về tiền của thì dễ chứ giàu về tâm hồn sẽ khó lắm. Nhiều người giàu phải đối mặt với những áp lực công việc kinh khủng luôn, tính ra thì giàu gì đâu vì họ trả giá quá đắt nên nhận lại nhiêu đó vẫn còn lỗ ấy chứ. Anh bán ổi chỉ cần thêm thời gian và cơ hội, anh ta sẽ còn giàu hơn người chủ xí nghiệp vì giám đốc này nọ thì làm cực khổ, mất ăn mất ngủ, tiền chi giao tiếp, tiền giải trí, tiền thuốc men bù lại thì coi như lời gì bằng anh bán ổi.

Thứ 4, Ai bảo bán hàng rong là RẺ TIỀN, mỗi ngày dân văn phòng chỉ tiếp xúc với vài người đồng nghiệp và Sếp nhưng bán hàng rong lại tiếp xúc hàng trăm khách và Sếp đấy. Kỹ năng, kiến thức không thua kém gì bạn đâu. Chưa kể thu nhập có khi còn cao hơn cả ngồi văn phòng nữa nhé, chẳng hạn như cô bánh tráng trộn kiếm 500ngàn -1 triệu tiền lời là bình thường, tức 30 triệu mỗi tháng thì được bao nhiêu người làm công sở có mức lương ấy. Hehe, Anh bán ổi khiến cho người ta có cảm giác rằng, nếu phải xem thường những người bán hàng rong vì bất kì lí do gì.

Bonus thêm: Hãy trân trọng công việc mình làm, bất kì vị trí nào bạn đang nắm giữ đều là vị trí quan trọng; nó chỉ trở nên thấp kém khi chính bạn tự cho là như vậy. Đừng sợ người khác chê cười dù chỉ là buôn bán hàng rong hay kinh doanh nhỏ. Cái sự nghiệp to lớn nào cũng bắt đầu từ cái nhỏ trước thôi, hãy mạnh dạn, tự tin vào bản thân và học thêm kinh nghiệm, rồi bạn sẽ thành công thôi.

[Bài học kinh doanh] Vì sao anh chàng bán ổi là người giàu có nhất thành phố
Rate this post

admin

Write a Reply or Comment